Trang chủ Bất động sảnPhân tầng tín dụng kiềm chế đầu cơ bất động sản 2026

Phân tầng tín dụng kiềm chế đầu cơ bất động sản 2026

bởi Linh
Phân tầng tín dụng kiềm chế đầu cơ bất động sản 2026

Ngân hàng Nhà nước không siết tín dụng bất động sản năm 2026, nhưng sẽ phân tầng để kiềm chế đầu cơ.

Không “siết” tín dụng bất động sản

Ngân hàng Nhà nước vừa công bố định hướng tăng trưởng tín dụng toàn hệ thống cho năm 2026, với mục tiêu tổng mức tăng khoảng 15%. Đây là con số linh hoạt, có thể điều chỉnh dựa trên diễn biến lạm phát, ổn định kinh tế vĩ mô và nhu cầu hỗ trợ tăng trưởng thực tế.

Trong khung pháp lý, Ngân hàng Nhà nước không áp dụng biện pháp hạn chế cho vay bất động sản như những năm trước. Thay vào đó, các tổ chức tín dụng được yêu cầu kiểm soát chặt chẽ tốc độ tăng trưởng tín dụng đối với lĩnh vực này, nhằm hướng vốn vào các ngành sản xuất, dịch vụ ưu tiên.

Văn bản gửi các ngân hàng vào cuối năm 2025 đã công khai nguyên tắc giao chỉ tiêu tăng trưởng, dựa trên kết quả chấm điểm và xếp hạng năm 2024 theo Thông tư 52/2018/TT‑NHNN (đã sửa đổi). Điều này giúp các ngân hàng xây dựng kế hoạch kinh doanh minh bạch và chủ động.

Như lời một lãnh đạo ngân hàng tư nhân chia sẻ với PV Tiền Phong, sau khi nhận được chỉ đạo, ngân hàng đã điều chỉnh lại chiến lược cho vay, không còn tập trung quá mức vào bất động sản mà mở rộng sang các lĩnh vực khác để giảm rủi ro và tăng lợi nhuận bền vững.

Đối với bất động sản, ngân hàng ưu tiên các dự án công nghiệp và vay mua nhà ở thực tế với lãi suất ưu đãi, nhằm hỗ trợ nhu cầu nhà ở căn bản và giảm áp lực đầu cơ.

Kiểm soát để hạn chế đầu cơ

Chuyên gia tài chính Nguyễn Quang Huy nhấn mạnh rằng việc điều tiết dòng vốn vào bất động sản không nên “siết đồng loạt” như trước. Thay vào đó, cần phân tầng tín dụng dựa trên rủi ro và mục đích sử dụng vốn.

Ông lưu ý, bất động sản chiếm khoảng 13% GDP Việt Nam (theo Ngân hàng Thế giới, 2023) và có tác động lan tỏa mạnh tới xây dựng, vật liệu, ngân hàng, lao động và tiêu dùng. Nếu áp dụng lãi suất chung quá cao, sẽ làm giảm đà tăng trưởng kinh tế, trong khi nếu quá thấp sẽ tạo điều kiện cho các nhà đầu cơ đẩy giá lên cao, gây “neo giá” kéo dài.

Vì vậy, chính sách tín dụng nên phân hóa rõ ràng giữa các phân khúc:

  • Phân khúc đầu cơ cao: dự án bất động sản nghỉ dưỡng, khu nghỉ dưỡng cao cấp, các dự án sử dụng đòn bẩy tài chính mạnh – cần kiểm soát chặt chẽ, lãi suất cao hơn.
  • Phân khúc nhu cầu thực: nhà ở xã hội, nhà ở cho công nhân, dự án có hiệu quả kinh tế – xã hội rõ ràng – được tiếp cận vốn với chi phí hợp lý.

Như ông Huy giải thích, việc phân bổ tín dụng có chọn lọc không chỉ giảm nguy cơ bong bóng tài sản mà còn nâng cao hiệu quả sử dụng vốn, giúp bất động sản trở thành động lực tăng trưởng thay vì gánh nặng vĩ mô.

Trong bối cảnh công cụ tiền tệ ngày càng hạn hẹp, cách tiếp cận linh hoạt, dựa trên rủi ro và phân tầng sẽ là chìa khóa để vừa kiểm soát thị trường bất động sản, vừa duy trì mục tiêu tăng trưởng kinh tế bền vững trung và dài hạn.

Có thể bạn quan tâm