Anh hùng – Doanhnhan.info https://doanhnhan.info Trang tin tức doanh nhân Việt Nam Fri, 19 Sep 2025 09:57:50 +0000 vi hourly 1 https://wordpress.org/?v=6.7.2 https://cloud.linh.pro/doanhnhan.info/2025/08/doanhnhan.svg Anh hùng – Doanhnhan.info https://doanhnhan.info 32 32 Chỉ huy trưởng phường ở TP HCM cứu người đuối nước được khen thưởng https://doanhnhan.info/chi-huy-truong-phuong-o-tp-hcm-cuu-nguoi-duoi-nuoc-duoc-khen-thuong/ Fri, 19 Sep 2025 09:57:47 +0000 https://doanhnhan.info/chi-huy-truong-phuong-o-tp-hcm-cuu-nguoi-duoi-nuoc-duoc-khen-thuong/

Chiều ngày 31/7, một sự việc hy hữu và đầy cảm động đã xảy ra tại khu vực cầu Sông Mãng, thuộc phường Thục Phán. Đồng chí Nông Văn Nghị, Ủy viên Ban Thường vụ Đảng ủy, Chỉ huy trưởng Ban Chỉ huy Quân sự phường Thục Phán, trên đường đến trụ sở làm việc, đã tình cờ phát hiện một người đang gặp nguy hiểm tại khu vực đầu cầu do bị đuối nước.

Đồng chí Nông Văn Nghị.
Đồng chí Nông Văn Nghị.

Không ngần ngại trước tình huống cấp bách, anh Nghị đã nhanh chóng lao mình xuống dòng nước chảy xiết để cứu người gặp nạn. Với tinh thần trách nhiệm cao và lòng quả cảm của một người lính, anh Nghị đã kiên trì và nỗ lực tìm cách tiếp cận người đang gặp nguy hiểm. Sau đó, anh đã thành công dìu người này lên bờ, đảm bảo an toàn.

Khi lên đến bờ, nạn nhân được phát hiện trong tình trạng bất tỉnh, không còn phản ứng và có dấu hiệu ngưng thở. Không chần chừ, anh Nghị đã tiến hành các biện pháp sơ cứu cần thiết, bao gồm ép tim ngoài lồng ngực và hô hấp nhân tạo. Sau khoảng 5 phút kiên trì nỗ lực, nạn nhân đã bắt đầu có dấu hiệu hồi tỉnh.

Sự việc diễn ra đã thu hút sự chú ý và cảm phục rộng rãi từ cộng đồng người dân và các cấp chính quyền. Qua xác minh, nạn nhân được biết đến là Nông Văn Doanh, sinh năm 1991, trú tại xóm Vò Đạo, Bế Triều, xã Hoà An. Rất may mắn, hiện sức khỏe của anh Doanh đang dần ổn định, trở lại bình thường.

Qua sự việc này, một lần nữa khẳng định và đề cao những hành động dũng cảm, trách nhiệm và nghĩa tình của những người luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác khi cần, như đồng chí Nông Văn Nghị. Những hành động như vậy là tấm gương sáng, tạo động lực và truyền cảm hứng cho cộng đồng, cũng như tiếp tục khẳng định vai trò và tinh thần trách nhiệm của người lính trong cộng đồng dân cư.

]]>
Mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Tuyết – tấm gương sáng của một người phụ nữ kiên cường https://doanhnhan.info/me-viet-nam-anh-hung-le-thi-tuyet-tam-guong-sang-cua-mot-nguoi-phu-nu-kien-cuong/ Sun, 24 Aug 2025 07:12:25 +0000 https://doanhnhan.info/me-viet-nam-anh-hung-le-thi-tuyet-tam-guong-sang-cua-mot-nguoi-phu-nu-kien-cuong/

Chúng tôi vừa có cơ hội đến thăm mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Tuyết, 93 tuổi, tại ấp Ba Tục, xã Trà Cú. Dù đã cao tuổi, mẹ vẫn giữ được sự minh mẫn và ấm áp khi tiếp đón chúng tôi. Mỗi lần gặp gỡ, mẹ thường bồi hồi nhớ về những tháng năm khó khăn trong thời kháng chiến, sự hy sinh của chồng và con trai, nhưng cũng không quên bày tỏ niềm vui trước sự phát triển của địa phương và cuộc sống ấm no của người dân.

Sinh năm 1933 tại xã Thanh Sơn, huyện Trà Cú, mẹ Lê Thị Tuyết đã lập gia đình với đồng chí Nguyễn Văn Nguy vào năm 1952. Chồng mẹ là Thượng sĩ Tiểu đoàn 307, và mẹ cũng tích cực tham gia hoạt động tại hội phụ nữ xã. Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, mẹ đã dũng cảm và kiên cường, tham gia vận động thành lập lực lượng vũ trang và hoạt động cho đến năm 1975. Chồng và con trai lớn của mẹ đã anh dũng hy sinh vì Tổ quốc, và mẹ được Chủ tịch nước tặng danh hiệu cao quý ‘Bà mẹ Việt Nam anh hùng’. Mẹ cũng được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Kháng chiến hạng Nhất, Huy chương Vì sự nghiệp giải phóng phụ nữ, và Huy hiệu 40 năm tuổi Đảng.

Nhớ lại quá trình tham gia cách mạng, mẹ kể về việc chồng mẹ tham gia cách mạng năm 1946 và định hướng cho mẹ và cha mẹ tham gia cách mạng. Mẹ đã tham gia hoạt động phong trào phụ nữ, hoạt động tải thương, hậu cần. Khi chồng mẹ hy sinh vào ngày 18/6/1964, mẹ đã biến đau thương thành sức mạnh để tiếp tục hoạt động và chăm sóc các con. Con trai lớn của mẹ, Nguyễn Văn Bạch, cũng hy sinh vào ngày 16/6/1971 khi đang chiến đấu. Mẹ càng quyết tâm thực hiện các nhiệm vụ và đóng góp cho cách mạng đến ngày toàn thắng.

Mẹ Lê Thị Tuyết cũng đã vận động phụ nữ tại địa phương và thực hiện nhiều hoạt động để hỗ trợ bộ đội đánh giặc. Những đóng góp và sự hy sinh của mẹ góp phần không nhỏ làm nên những chiến thắng vẻ vang và giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Hiện tại, dù đã 93 tuổi, mẹ vẫn duy trì xem chương trình thời sự trên đài truyền hình và theo dõi tình hình thời sự diễn ra. Mẹ luôn thể hiện nhiệt huyết với cách mạng và nhắc nhở con cháu tiếp tục phát huy truyền thống cách mạng của gia đình.

Mẹ Lê Thị Tuyết là biểu tượng của sự kiên cường, dũng cảm và lòng yêu nước. Câu chuyện của mẹ là nguồn cảm hứng cho nhiều thế hệ, nhắc nhở về truyền thống cách mạng và sự hy sinh của những người đã góp phần xây dựng quê hương và đất nước.

]]>
Thương binh từ bỏ tuổi thanh xuân để chiến đấu chống Mỹ https://doanhnhan.info/thuong-binh-tu-bo-tuoi-thanh-xuan-de-chien-dau-chong-my/ Sun, 17 Aug 2025 04:44:06 +0000 https://doanhnhan.info/thuong-binh-tu-bo-tuoi-thanh-xuan-de-chien-dau-chong-my/

Ông Lưu Văn Ninh, một thương binh hạng 2/4 tại phường Long Biên, Hà Nội, là tấm gương sáng về tinh thần trách nhiệm và lòng nhiệt huyết với cộng đồng. Sinh năm 1951, ông đã tham gia chiến trường khi mới 17 tuổi và trở về với những thương tích không còn lành lặn. Tuy nhiên, thay vì buông xuôi, ông đã chọn cách tiếp tục sống và cống hiến cho xã hội.

Người lính năm xưa mang trong mình nhiều vết thương cả thể xác lẫn tinh thần. Nhưng thay vì buông xuôi, ông chọn cách tiếp tục sống, tiếp tục cống hiến vì cộng đồng
Người lính năm xưa mang trong mình nhiều vết thương cả thể xác lẫn tinh thần. Nhưng thay vì buông xuôi, ông chọn cách tiếp tục sống, tiếp tục cống hiến vì cộng đồng

Ông Ninh đã kể lại những ký ức không thể nào quên về cuộc chiến tranh khốc liệt khi xưa. Năm 1968, ông quyết định tình nguyện lên đường chiến đấu, dù đang học lớp 10 tại Hà Nội. Những ngày tháng bom đạn đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng ông vẫn nhớ như in. Sau chiến tranh, ông bị thương nghiêm trọng và mất một cánh tay, nhưng ông không để điều đó ngăn cản mình tiếp tục sống và cống hiến.

Sau khi tham gia xây dựng Xí nghiệp may thương binh Gia Lâm và chuyển ngành về Sở Xây dựng Hà Nội, ông Ninh đã đảm nhiệm công tác thu mua vật liệu phục vụ hai chủ trương lớn của thành phố. Năm 1992, ông về nghỉ chế độ tại địa phương, nhưng ông không ngừng nghĩ cách làm sao để xây dựng cộng đồng ngày một tốt đẹp hơn.

Vợ chồng thương binh Lưu Văn Ninh
Vợ chồng thương binh Lưu Văn Ninh

Ông đứng ra thành lập tổ vay vốn giúp các hộ nghèo có điều kiện làm ăn, phát triển kinh tế, vươn lên thoát nghèo. Ông cũng xây dựng đội văn nghệ cựu chiến binh của tổ dân phố. Ông Ninh luôn cố gắng hoàn thành tốt mọi việc để không phụ lòng bà con. Ông cũng là người tiên phong trong các hoạt động giáo dục truyền thống, kết nối trường học với cựu chiến binh để tổ chức các buổi ngoại khóa, thăm viếng nghĩa trang liệt sĩ, kể chuyện lịch sử cho học sinh.

Ông Ninh nhắn nhủ với thế hệ trẻ rằng: “Thời nào cũng cần bản lĩnh. Thời chúng tôi chiến đấu bằng súng đạn, thì các bạn trẻ hôm nay cần chiến đấu bằng tri thức. Phải học tập, rèn luyện và sống có trách nhiệm để đưa đất nước tiến xa hơn, để sánh vai và không thua kém các nước trên thế giới.”

Hiện nay, hơn 70 tuổi, ông Ninh vẫn cùng vợ đồng hành trong mọi công việc. Bà Thơ, vợ ông, là Chi hội trưởng phụ nữ ở địa phương, góp phần tích cực vào các hoạt động vì phụ nữ và trẻ em. Cuộc sống của ông là bản anh hùng ca không lời, là cách ông tri ân quá khứ, là lời cảm ơn dành cho đồng đội đã hy sinh và là ngọn đèn soi đường cho lớp trẻ hôm nay học tập, noi theo.

]]>
Thế hệ hôm nay viết tiếp câu chuyện hòa bình ở Côn Đảo https://doanhnhan.info/the-he-hom-nay-viet-tiep-cau-chuyen-hoa-binh-o-con-dao/ Wed, 13 Aug 2025 09:26:57 +0000 https://doanhnhan.info/the-he-hom-nay-viet-tiep-cau-chuyen-hoa-binh-o-con-dao/

Côn Đảo – Một Địa Danh Lịch Sử Thiêng Liêng

Là một nhà báo, tôi đã có cơ hội đến thăm nhiều địa danh lịch sử, nhưng Côn Đảo luôn là một nơi đặc biệt. Không cần lời giới thiệu hay sắc màu tô điểm, Côn Đảo tự nó đã trở nên linh thiêng. Chỉ cần một bước chân đặt xuống, một làn gió biển mặn mòi thoảng qua, là đã thấy lòng trùng xuống, tim nhói lên một niềm kính phục và biết ơn vô hạn. Côn Đảo là nơi từng tấc đất, từng nắm cát, từng con sóng cũng mang trong mình một câu chuyện bi hùng về lòng yêu nước, sự hy sinh và niềm tin son sắt vào ngày mai hòa bình.

Ngày 26/7, tôi có cơ hội đặt chân lên đặc khu thiêng liêng này để tham dự Lễ tri ân các anh hùng, liệt sĩ tại Côn Đảo. Cùng hàng trăm đại biểu, người dân, cựu chiến binh và những người con xa xứ trở về, chúng tôi đã dâng nén hương thành kính tại Nghĩa trang Hàng Keo, Nghĩa trang Hàng Dương, những nơi được xem là “bàn thờ Tổ quốc” giữa biển khơi.

Khó có thể diễn tả được cảm xúc của tôi lúc đứng lặng lẽ nghiêng mình trước những ngôi mộ – phần lớn là chưa biết tên – những người con ưu tú của đất mẹ đã ngã xuống trong bóng tối của ngục tù, trong nỗi đau không tên, để góp phần cho ánh sáng tự do được thắp lên cho hôm nay.

Những nén nhang, ngọn nến bập bùng trong gió như là hơi thở của quá khứ vọng về, nhắc nhở chúng ta rằng, để có được những ngày bình yên này, máu xương đã từng đổ xuống biết bao nhiêu. Khi ánh chiều buông xuống, tôi cảm nhận như đất trời lặng im để lắng nghe lời tri ân, để chứng kiến sự tiếp nối thiêng liêng giữa các thế hệ.

Những giọt nước mắt âm thầm rơi xuống không chỉ là của nỗi đau, mà còn là của lòng biết ơn và niềm tự hào vô hạn. Bởi vì trong nơi tưởng như là chốn tận cùng ấy, lại chính là điểm khởi đầu của những điều cao cả nhất – tình yêu đất nước, lòng hy sinh vô điều kiện, và khát vọng độc lập, tự do.

Đêm xuống, tôi tham dự chương trình nghệ thuật “Côn Đảo – Bản hùng ca bất tử” – một khúc tráng ca không chỉ kể về quá khứ mà còn lay động trái tim từng người bằng sức mạnh của nghệ thuật, của âm nhạc, của những ký ức chưa bao giờ nguôi ngoai trong tâm thức dân tộc.

Dưới vòm trời đầy sao, tiếng nhạc vang lên như tiếng vọng của những linh hồn anh hùng đang trở về.

Tôi đặc biệt xúc động với ca khúc “Viết tiếp câu chuyện hòa bình”, một bài hát không quá ồn ào, nhưng từng câu từng chữ lại đào sâu vào ký ức, gọi dậy bao hình ảnh hào hùng.

Tôi đã nghe nhiều bản hùng ca về chiến tranh, về sự hy sinh và hòa bình. Nhưng lần này, giữa không gian thiêng liêng Côn Đảo, nơi hàng vạn chiến sĩ cách mạng từng bị giam cầm, tra tấn và hy sinh, những câu hát ấy bỗng mang một chiều sâu đặc biệt.

Đó không còn là ca từ – mà là lời nhắn gửi từ quá khứ, là nhịp đập của lịch sử vọng về hiện tại.

Côn Đảo không chỉ là một địa danh. Côn Đảo là ký ức, là biểu tượng, là chứng nhân. Côn Đảo là nơi lưu giữ những nỗi đau tận cùng nhưng cũng là nơi phát ra ánh sáng rực rỡ nhất của tinh thần bất khuất.

Ở đây, thời gian dường như ngưng đọng. Sự ồn ào của thế giới hiện đại bị để lại phía sau cánh cổng nghĩa trang.

Ở đây, chỉ có tiếng gió biển thổi qua rừng dương, tiếng lá cây xào xạc như lời thì thầm của những linh hồn bất tử.

Tôi xúc động đặc biệt khi được trò chuyện với một nữ cựu tù chính trị năm xưa, nay đã ngoài 80 tuổi nhưng vẫn giữ nét cương nghị của một thời không khuất phục.

Cô kể lại những ngày tháng bị biệt giam trong phòng tối, chỉ có tiếng rít của roi điện và tiếng gió biển rít qua song sắt làm bạn.

Cô kể, bằng giọng đều đều, không một lời oán trách, rằng những người con gái tuổi đôi mươi năm ấy đã cắn răng chịu đựng mọi cực hình chỉ để giữ lại một điều: lòng tin.

“Chúng tôi không sợ chết, chỉ sợ Tổ quốc không độc lập” cô nói, mắt nhìn xa xăm về phía Nghĩa trang Hàng Dương.

Tôi lặng đi. Trong đôi mắt già nua ấy không chỉ là nỗi đau, mà là ánh sáng của tự do.

Sự kiên cường của những người phụ nữ như cô không chỉ là biểu tượng, mà là minh chứng sống cho sức mạnh tinh thần Việt Nam.

Tôi nghĩ, nếu ai đó hỏi đâu là sức mạnh mềm lớn nhất của dân tộc ta, thì chính là những con người như cô – những người đã biến đau thương thành khí phách, và biến tù ngục thành biểu tượng bất khuất.

Nghe cô nói, tôi nghĩ rằng thế hệ hôm nay có một trách nhiệm thiêng liêng: ghi nhớ và tri ân.

Tri ân không chỉ là những bông hoa, nén hương vào mỗi dịp 27/7, mà còn là sự nỗ lực không ngừng trong hiện tại – xây dựng một đất nước giàu mạnh, một xã hội công bằng, một tương lai đáng sống cho mọi người dân.

Tôi tin rằng, chính từ những nơi như Côn Đảo – nơi thử thách con người đến tận cùng – đã sinh ra những giá trị vĩnh cửu. Ở đây, tôi không chỉ thấy cái chết, mà thấy sự sống vĩnh hằng của lòng yêu nước.

]]>